Thực trạng công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại tỉnh Sơn La năm 2018

Nghiên cứu thực hiện từ tháng 01/2018 đến tháng 12/2018 tại Trung tâm Giám định Y khoa tỉnh Sơn La. Đối tượng nghiên cứu là những người đến giám định khuyết tật và người chăm sóc (trẻ nhỏ phỏng vấn người giám hộ hoặc người khuyết tật nghe nói). Nghiên cứu nhằm đánh giá công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại Sơn La. Về chăm sóc y tế: 100% người khuyết tật đã được chăm sóc y tế tại các tuyến tuy nhiên chủ yếu về lĩnh vực điều trị nội khoa. Về giáo dục: số người khuyết tật không biết đọc viết chiếm 28,6%. Về nghề nghiệp: số người khuyết tật không có việc làm chiếm 19,8%. Số người khuyết tật là nông dân chiếm 28,3%. Số người khuyết tật là công nhân chiếm 2,3%. Số người khuyết tật là công chức nhà nước chỉ chiếm 0,3%. Về hòa nhập gia đình: phần lớn người khuyết tật đã được ăn, ở chung cùng gia đình, được quan tâm chăm sóc. Tuy nhiên chỉ có 46,8% số người khuyết tật được tham gia công việc gia đình. Về hòa nhập xã hội: tỷ lệ người khuyết tật tiếp cận thông tin chiếm 38,8%; được vui chơi, giải trí chiếm 21,4%; sử dụng các dịch vụ công cộng chiếm 29,6%; được dạy nghề/ có cơ hội làm việc chiếm 7,1%; số người KT được tham gia các hoạt động đoàn thể, xã hội phù hợp với lứa tuổi chiếm tỷ lệ thấp nhất 4,5%

pdf 8 trang phuongnguyen 120
Bạn đang xem tài liệu "Thực trạng công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại tỉnh Sơn La năm 2018", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên

Tóm tắt nội dung tài liệu: Thực trạng công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại tỉnh Sơn La năm 2018

Thực trạng công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại tỉnh Sơn La năm 2018
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn82
JOURNAL OF COMMUNITY MEDICINE 2020
TÓM TẮT
Nghiên cứu thực hiện từ tháng 01/2018 đến tháng 
12/2018 tại Trung tâm Giám định Y khoa tỉnh Sơn La. Đối 
tượng nghiên cứu là những người đến giám định khuyết 
tật và người chăm sóc (trẻ nhỏ phỏng vấn người giám hộ 
hoặc người khuyết tật nghe nói). Nghiên cứu nhằm đánh 
giá công tác chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại 
Sơn La. Về chăm sóc y tế: 100% người khuyết tật đã được 
chăm sóc y tế tại các tuyến tuy nhiên chủ yếu về lĩnh vực 
điều trị nội khoa. Về giáo dục: số người khuyết tật không 
biết đọc viết chiếm 28,6%. Về nghề nghiệp: số người 
khuyết tật không có việc làm chiếm 19,8%. Số người 
khuyết tật là nông dân chiếm 28,3%. Số người khuyết tật 
là công nhân chiếm 2,3%. Số người khuyết tật là công 
chức nhà nước chỉ chiếm 0,3%. Về hòa nhập gia đình: 
phần lớn người khuyết tật đã được ăn, ở chung cùng gia 
đình, được quan tâm chăm sóc. Tuy nhiên chỉ có 46,8% 
số người khuyết tật được tham gia công việc gia đình. 
Về hòa nhập xã hội: tỷ lệ người khuyết tật tiếp cận thông 
tin chiếm 38,8%; được vui chơi, giải trí chiếm 21,4%; sử 
dụng các dịch vụ công cộng chiếm 29,6%; được dạy nghề/
có cơ hội làm việc chiếm 7,1%; số người KT được tham 
gia các hoạt động đoàn thể, xã hội phù hợp với lứa tuổi 
chiếm tỷ lệ thấp nhất 4,5%.
Từ khóa: Người khuyết tật; giám định y khoa; nội 
khoa; chăm sóc sức khỏe; bảo hiểm y tế.
ABSTRACT
THE STUDY OF HEALTH CARE FOR 
DISABLED PEOPLE IN SON LA PROVINCE IN 2018
The study was conducted from January 2018 to 
December 2018 at Son La Medical Inspection Center. 
The subjects of the study were those who came to assess 
their disability and their caregivers (the young children 
were interviewed, and the guardians and disabled people 
listened and spoke). The study focused on evaluating 
the health care for disabled people in Son La province, 
which includes the following areas: Health care: 100% 
of disabled people was received medical care at all local 
levels, but they were mainly treated in the field of internal 
medicine. Education: the number of disabled people, who 
cannot read and write, accounted for 28.6%. Occupation: 
The number of disabled people who are unemployment 
constituted 19.8%. The number of disabled people who 
are farmers made up 28.3%. The number of disabled 
people who are workers was 2.3%. And the number 
of handicapped people who are government officers 
accounted for only 0.3%.
Family integration: The majority of disabled people 
was able to eat, live with their families and was taken care 
of. However, there were only 46.8% of disabled people 
participating in household chores. Social integration: 
The proportion of disabled people accessing general 
information accounted for 38.8%. The number of disabled 
people who are able to play and entertain themselves 
accounted for 21.4%. The number of them can use public 
services accounted for 29.6%. The percentage of disabled 
people who are received the vocational training and have 
job opportunities accounted for 7.1%. The number of 
disabled people allowed to participate in unions and social 
activities which are suitable to their ages accounted for 
the lowest rate of 4.5%.
Key Words: Disabled people, medical survey, 
internal medicine, health care, health insurance.
I. ĐẶT VẤN ĐỀ
Sơn La là một tỉnh miền núi nghèo, giao thông đi lại 
khó khăn, chịu nhiều hậu quả nặng nề của chiến tranh. Tỷ 
lệ người dân tộc thiểu số đông, sống rải rác ở các khu vực 
vùng cao, vùng sâu, vùng xa. Nhiều năm gần đây, được 
sự quan tâm đầu tư của Chính phủ bằng nhiều dự án cho 
nhiều lĩnh vực, nền kinh tế của tỉnh bước đầu có những 
thay đổi. Đời sống kinh tế, văn hoá xã hội ngày càng được 
Ngày nhận bài: 10/01/2020 Ngày phản biện: 01/02/2020 Ngày duyệt đăng: 08/02/2020
THỰC TRẠNG CÔNG TÁC CHĂM SÓC SỨC KHỎE CHO NGƯỜI 
KHUYẾT TẬT TẠI TỈNH SƠN LA NĂM 2018
Nguyễn Đăng Nguyên1, Lương Xuân Hiến2, Nguyễn Xuân Bái2, Trần Thị Loan2
1. Trung tâm Pháp y Sơn La
2. Trường ĐH Y Dược Thái Bình
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn 83
VI
N
S
C K
H E
C NG
NG 
NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
nâng cao, đời sống vật chất không ngừng cải thiện, các 
nhu cầu của con người cũng nâng lên, trong đó có nhu 
cầu về chăm sóc sức khoẻ. Đặc biệt việc giải quyết chế độ 
cho các đối tượng chính sách là công việc được chú trọng 
thường xuyên. Ngoài các đối tượng như thương binh, 
bệnh binh, người có công với nướcthì người khuyết tật 
cũng là một trong những nhóm đối tượng đặc biệt cần 
được quan tâm sâu sắc.
Kết quả nghiên cứu về: ″Thực trạng công tác chăm 
sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại tỉnh Sơn La năm 
2018” sẽ góp phần đưa ra các giải pháp nhằm nâng cao 
hiệu quả công tác khám giám định y khoa cũng như chăm 
sóc sức khỏe cho người khuyết tật tại địa phương.
II. ĐỐI TƯỢNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN 
CỨU
2.1. Đối tượng nghiên cứu 
2.1.1. Địa điểm nghiên cứu
Nghiên cứu thực hiện tại Trung tâm Giám định Y 
khoa tỉnh Sơn La.
2.1.2. Đối tượng nghiên cứu 
Người đến giám định khuyết tật và người chăm sóc 
(trẻ nhỏ phỏng vấn người giám hộ hoặc người khuyết tật 
nghe nói) tại Hội đồng Giám định Y khoa tỉnh Sơn La 
năm 2018.
2.1.3. Thời gian nghiên cứu
Nghiên cứu được tiến hành từ tháng 01/2018 đến 
tháng 12/2018. 
2.2. Phương pháp nghiên cứu
2.2.1. Thiết kế nghiên cứu: Nghiên cứu ngang mô tả.
2.2.2. Cỡ mẫu và phương pháp chọn mẫu
Cỡ mẫu: n = 378 người. 
Phương pháp chọn mẫu: 
Chọn mẫu có chủ đích, cụ thể: 
- Đối tượng là toàn bộ người (hoặc người giám hộ) 
đến khám giám định khuyết tật.
- Hồ sơ giám định từ tháng 01/2018 đến tháng 
12/2018, các hồ sơ này được lập theo mẫu thống nhất có 
khám lâm sàng và cận lâm sàng.
2.2.3. Phương pháp thu thập thông tin trong 
nghiên cứu:
Tổ chức thực hiện: 
Bước 1: Thực hiện Quy trình khám giám định 
khuyết tật.
Bước 2: Phỏng vấn về công tác quản lý chăm sóc 
người khuyết tật.
2.2.4. Phương pháp xử lý số liệu
- Toàn bộ số liệu được làm sạch trước khi nhập vào 
máy tính.
- Xử lý số liệu bằng phần mềm SPSS13.0
- Kết quả nghiên cứu được trình bày bằng tỷ lệ %, 
biểu đồ.
- Sử dụng test thống kê y học để so sánh các kết quả 
nghiên cứu.
III. KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU
Bảng 1. Tỷ lệ người KT được khám chữa bệnh tại các tuyến (n=378)
Nơi khám chữa bệnh Số lượng Tỷ lệ %
Tuyến xã 223 59,0
Tuyến huyện 51 13,5
Tuyến tỉnh 41 10,8
Tuyến TW 40 10.6
Khác (tư nhân, thầy lang) 23 6,1
Kết quả Bảng 1 cho thấy: Người khuyết tật đã được 
tiếp cận dịch vụ y tế khám chữa bệnh, trong đó tuyến xã 
chiếm 59,0%, tuyến huyện chiếm 13,5%, tuyến tỉnh chiếm 
10,8%, tuyến trung ương chiếm 10,6%. 
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn84
JOURNAL OF COMMUNITY MEDICINE 2020
Kết quả Bảng 2 cho thấy: 78,6% người khuyết tật 
có nhu cầu PHCN. 44% người khuyết tật có nhu cầu 
điều trị nội khoa; 16,1% người khuyết tật có nhu cầu 
phẫu thuật và 10% có nhu cầu sử dụng dụng cụ trợ 
giúp. Thực tế trong chăm sóc y tế thì duy nhất nhu cầu 
khám bệnh và điều trị nội khoa của người khuyết tật 
được đáp ứng hoàn toàn. Nhu cầu phẫu thuật đáp ứng 
được 12,4%. Nhu cầu sử dụng các dụng cụ trợ giúp 
và phục hồi chức năng mới chỉ đáp ứng được một tỷ 
lệ rất nhỏ. 
Bảng 3. Mối liên quan giữa điều kiện kinh tế và nhu cầu phẫu thuật của người khuyết tật
Điều kiện kinh tế
Nhu cầu phẫu thuật
pCó (n=61) Không (n=317)
Số lượng Tỷ lệ % Số lượng Tỷ lệ %
Nghèo, cận nghèo 22 36,1 116 36,6
> 0,05
Trung bình, khá 39 63,9 201 63,4
Bảng 4. Tình hình phẫu thuật của người khuyết tật (n=47)
Thông tin chung Số lượng Tỷ lệ %
Nơi phẫu thuật
Tuyến tỉnh 31 66,0
Tuyến trung ương 16 34,0
Chi phí
Miễn phí hoàn toàn 1 2,1
Miễn phí 1 phần 45 95,7
Tự chi trả 1 2,1
Khó khăn
Chi phí phẫu thuật 46 97,9
Chi phí đi lại 43 91,5
Nhân lực phục vụ 37 78,7
Thông tin về cuộc phẫu thuật 13 27,6
Tư vấn sau phẫu thuật 9 19,1
Kết quả Bảng 3 cho thấy: Tỷ lệ người khuyết tật 
thuộc nhóm gia đình có điều kiện kinh tế nghèo/cận nghèo 
có nhu cầu phẫu thuật chiếm 36,1%, thuộc nhóm gia đình 
điều kiện kinh tế trung bình/khá chiếm 63,9%. Sự khác 
biệt về nhu cầu phẫu thuật giữa hai nhóm không có ý 
nghĩa thống kê với p >0,05.
Bảng 2. Các lĩnh vực y tế người khuyết tật cần được chăm sóc (n=378)
Lĩnh vực y tế
Nhu cầu Thực tế
Số lượng Tỷ lệ % Số lượng Tỷ lệ %
Điều trị nội khoa 166 44,0 166 44,0
Phẫu thuật 61 16,1 47 12,4
Dụng cụ trợ giúp 38 10,0 6 1,6
Phục hồi chức năng 297 78,6 46 12,2
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn 85
VI
N
S
C K
H E
C NG
NG 
NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
Kết quả Biểu đồ 3.1 cho thấy: Tỷ lệ người KT đã 
được sử dụng dụng cụ trợ giúp chiếm 1,6%. Số người 
KT có nhu cầu nhưng chưa được sử dụng dụng cụ trợ 
giúp là 8,5%. 
Biểu đồ 3.1. Tỷ lệ người khuyết tật được sử dụng dụng cụ trợ giúp (n=378)
Biểu đồ 3.2. Tỷ lệ người khuyết tật được phục hồi chức năng (n=378)
Kết quả Bảng 4 cho thấy: 66% người khuyết tật được 
phẫu thuật tại tuyến tỉnh; 34% tại tuyến trung ương. Chỉ 
có 1 người khuyết tật được miễn phí hoàn toàn khi phẫu 
thuật. Những khó khăn mà người khuyết tật gặp phải khi 
phẫu thuật là vấn đề kinh phí và nhân lực phục vụ. 
Kết quả Biểu đồ 3.2 cho thấy: Có 46 người khuyết 
tật đã được PHCN chiếm tỷ lệ 12,2%. Số người khuyết tật 
có nhu cầu nhưng chưa được PHCN là 251 người chiếm 
66,4%. Số người khuyết tật không có nhu cầu PHCN là 81 
người chiếm 21,4%. 
12.2
66.4
21.4
đã PHCN
Chưa PHCN
Không PHCN
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn86
JOURNAL OF COMMUNITY MEDICINE 2020
Bảng 5. Tình hình phục hồi chức năng cho người khuyết tật (n=46)
Thông tin chung Số lượng Tỷ lệ %
Nơi phục hồi chức năng
Tuyến trung ương 2 4,3
Tuyến tỉnh 44 95,7
Tuyến huyện/xã - -
Chi phí
Miễn phí hoàn toàn 46 100
Miễn phí 1 phần - -
Lĩnh vực phục hồi chức năng
Vận động 29 63,0
Ngôn ngữ - giao tiếp 13 28,3
Hướng dẫn sử dụng
dụng cụ trợ giúp
6 13,0
Hướng dẫn tự phục vụ
chăm sóc bản thân
25 54,3
Bảng 6. Trình độ học vấn của người khuyết tật (n=378)
Trình độ học vấn Số lượng Tỷ lệ %
Trình độ học vấn
Không biết đọc, viết 108 28,6
Chưa hết tiểu học 25 6,6
Tiểu học 115 30,4
THCS 73 19,3
THPT 51 13,5
Nghề nghiệp
Còn nhỏ 166 44,0
Không làm gì 83 22,0
Nông dân 99 26,2
Công nhân 9 2,3
Công chức, viên chức 1 0,3
Khác 20 5,2
Trung cấp trở lên 6 1,6
Kết quả Bảng 5 cho thấy: Phần lớn người khuyết 
tật được PHCN tại tuyến tỉnh chiếm 95,7%. Có 2 người 
khuyết tật được PHCN tại tuyến trung ương chiếm 4,3%. 
100% người khuyết tật được PHCN miễn phí hoàn toàn 
(bảo hiểm y tế chi trả). Các lĩnh vực được PHCN bao gồm: 
Vận động chiếm tỷ lệ 63%; tự chăm sóc bản thân chiếm 
54,3%; ngôn ngữ - giao tiếp chiếm tỷ lệ 28,2%; hướng dẫn 
sử dụng dụng cụ trợ giúp 13%.
Từ kết quả Bảng 6 cho thấy: Số người khuyết tật 
không biết đọc, viết chiếm 28,6%; biết đọc, viết nhưng 
chưa hết tiểu học chiếm 6,6%; số người khuyết tật học hết 
tiểu học chiếm 30,4%. Chỉ có 13,5% số người khuyết tật 
học PTTH và 1,6% có trình độ trung cấp trở lên. Trừ 166 
người khuyết tật <18 tuổi thì số người khuyết tật không 
có việc làm chiếm 22%; người khuyết tật làm nghề nông 
chiếm 26,2%. Người khuyết tật là công nhân chiếm 2,3%. 
Số người khuyết tật là công chức nhà nước chiếm tỷ lệ rất 
thấp chỉ có 0,3%. 
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn 87
VI
N
S
C K
H E
C NG
NG 
NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
Bảng 7. Mối liên quan giữa điều kiện kinh tế và trình độ học vấn của người khuyết tật
Điều kiện kinh tế
Trình độ học vấn
p
Không biết đọc, viết Biết đọc viết
Số lượng Tỷ lệ % Số lượng Tỷ lệ %
Nghèo, cận nghèo 45 41,7 93 34,4 > 0,05
Trung bình, khá 63 58,3 177 65,5
Bảng 8. Tỷ lệ người khuyết tật được hòa nhập gia đình (n=378) 
Các lĩnh vực hòa nhập Số lượng Tỷ lệ %
Ở chung với gia đình 325 86,0
Ăn uống chung cùng gia đình 307 81,2
Được quan tâm chăm sóc 296 78,3
Tham gia các hoạt động gia đình 177 46,8
Bảng 9. Tỷ lệ người khuyết tật được hòa nhập cộng đồng (n=378) 
Nội dung hòa nhập Số lượng Tỷ lệ %
Được tiếp cận thông tin 147 38,8
Được vui chơi, giải trí 81 21,4
Được sử dụng các dịch vụ công cộng 112 29,6
Được dạy nghề/có cơ hội làm việc 27 7,1
Được hỗ trợ từ các hội 129 34,1
Tham gia các hoạt động sản xuất có thu nhập (kể cả 
tự sản xuất)
173 45,8
Tham gia các hoạt động đoàn thể, xã hội phù hợp với 
lứa tuổi
17 4,5
Từ kết quả Bảng 7 cho thấy: Có sự khác nhau về tỷ lệ 
người khuyết tật không biết đọc, viết giữa nhóm có điều 
kiện kinh tế gia đình nghèo, cận nghèo và nhóm điều kiện 
kinh tế gia đình mức trung bình, khá (41,7% và 58,3%). 
Tuy nhiên sự khác biệt này không có ý nghĩa thống kê với 
p>0,05.
Từ kết quả Bảng 8 cho thấy: Trừ 53 người KT sống 
độc thân, số người KT được ở chung cùng gia đình chiếm 
86%. Số người KT được ăn uống chung cùng gia đình 
chiếm 81,2%. Số người KT được gia đình quan tâm chăm 
sóc chiếm 78,3%. Số người KT được tham gia vào các 
hoạt động của gia đình chiếm 46,8%. 
Từ kết quả Bảng 9 cho thấy: Trong các hoạt động 
hòa nhập cộng đồng số người KT được tiếp cận thông tin 
chiếm 38,8%. Số người KT được vui chơi, giải trí chiếm 
21,4%. Số người KT được sử dụng các dịch vụ công cộng 
chiếm 29,6%. Số người KT được dạy nghề/có cơ hội làm 
việc chiếm 7,1%. Số người KT được hỗ trợ từ các hội 
chiếm 34,1%. Số người KT tham gia các hoạt động sản 
xuất có thu nhập (kể cả tự sản xuất) chiếm 45,8%. Số 
người KT được tham gia các hoạt động đoàn thể, xã hội 
phù hợp với lứa tuổi chiếm tỷ lệ thấp nhất 4,5%.
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn88
JOURNAL OF COMMUNITY MEDICINE 2020
IV. BÀN LUẬN
Chăm sóc y tế: Tại các cơ sở nội trú, đặc biệt với 
tuyến tỉnh, tuyến trung ương, do đội ngũ nhân viên y tế 
có trình độ chuyên môn cao với sự giúp đỡ của các trang 
thiết bị hiện đại thì người khuyết tật sẽ nhận được sự 
chăm sóc tốt nhất. Sự hợp tác đa chuyên khoa dễ dàng 
được thực hiện. Tuy nhiên, nhiều cơ sở PHCN không 
có giường điều trị nội trú nên rất khó khăn với những 
người khuyết tật ở xa trung tâm. Mặt khác, những vấn 
đề của người khuyết tật không thể giải quyết trong một 
thời gian ngắn mà phải hàng tháng có khi hàng năm. 
Điều này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chính họ và 
gia đình. Ngoài ra các vấn đề về tài chính, nhân lực phục 
vụ, điều kiện đi lại, thủ tục hành chính... là những khó 
khăn người khuyết tật phải đối mặt khi sử dụng các dịch 
vụ y tế. 
Phẫu thuật: Bảo hiểm y tế góp phần quan trọng 
trong việc cung cấp các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ 
cho người lao động nói chung và người khuyết tật nói 
riêng, nhằm bảo đảm cho họ tái tạo được sức lao động, 
duy trì và phát triển nền sản xuất xã hội, đồng thời phát 
triển mọi mặt trong cuộc sống của con người. Bảo hiểm 
xã hội bao gồm bảo hiểm y tế là một bộ phận cơ bản, 
là xương sống của hệ thống an sinh xã hội. Tuy nhiên, 
việc hoạch định các quy định về chế độ chính sách của 
bảo hiểm y tế còn nhiều bất cập đặc biệt ở những nước 
chậm phát triển đã ảnh hưởng không nhỏ đến chăm sóc 
sức khỏe cho mọi người trong đó có người khuyết tật. 
Vì vậy, việc tìm hiểu hỗ trợ của Chính phủ trong chi 
trả cho các dịch vụ cần thiết cho người khuyết tật và 
hiệu quả của sự hỗ trợ này là một vấn đề đáng lưu tâm 
nghiên cứu [1].
Sử dụng dụng cụ trợ giúp: Nhiều người khuyết tật từ 
chỗ phụ thuộc một phần hoặc hoàn toàn vào người khác, 
nay nhờ có dụng cụ trợ giúp đã có thể tự di chuyển, tự 
chăm sóc, phục vụ bản thân, được hòa nhập xã hội, thậm 
chí tham gia lao động sản xuất tạo thu nhập. Nhiều trẻ 
khuyết tật nhờ có dụng cụ trợ giúp đã được vui chơi cũng 
như đến trường học như những trẻ bình thường khác. Vì 
vậy cung cấp dụng cụ trợ giúp là một nhiệm vụ không thể 
thiếu trong chương trình phục hồi chức năng.
Phục hồi chức năng: Tại Sơn La, công tác PHCN 
cho người khuyết tật chủ yếu tập trung tại Trung tâm 
PHCN tỉnh và khoa PHCN của Bệnh viện đa khoa tỉnh. Từ 
năm 2017 chương trình PHCN dựa vào cộng đồng mới bắt 
đầu được triển khai tại Sơn La. Chương trình đã tổ chức 
hướng dẫn cách điều tra, thu thập thông tin, giới thiệu Hệ 
thống quản lý sức khỏe, phục hồi chức năng người khuyết 
tật cho 164 cán bộ, viên chức và cộng tác viên; Điều tra, 
khảo sát, cập nhật thông tin vào hệ thống quản lý thông 
tin của 500 hộ gia đình; Khám 350 lượt người và sàng lọc 
98 người khuyết tật cần ưu tiên hỗ trợ dụng cụ tập phục 
hồi chức năng phù hợp tại cộng đồng. Do nguồn kinh phí 
hỗ trợ của trung ương còn hạn chế, chưa có nguồn hỗ trợ 
đối ứng của địa phương nên các chỉ tiêu, chỉ số thực hiện 
còn thấp [2].
Nhìn chung, với các tỉnh miền núi, vùng sâu vùng 
xa thì PHCN nói chung và đặc biệt PHCN dựa vào cộng 
đồng vẫn là nhu cầu cấp bách đối với người khuyết tật. 
V. KẾT LUẬN
Qua nghiên cứu, chúng tôi đưa ra một số kết luận 
như sau:
- Về chăm sóc y tế: 100% người khuyết tật đã được 
chăm sóc về y tế tại các tuyến tuy nhiên chủ yếu về lĩnh 
vực điều trị nội khoa. Các lĩnh vực khác chưa đáp ứng 
được theo nhu cầu của người khuyết tật: Phẫu thuật 
(12,4%/16,1%); dụng cụ trợ giúp (1,6%/10%); phục hồi 
chức năng (12,2%/78,6%). 
- Về giáo dục: Số người khuyết tật không biết đọc 
viết chiếm 28,6%. Số người khuyết tật có học vấn mức 
trung học phổ thông chiếm 13,5%. Số người khuyết tật 
có trình độ từ trung cấp trở lên chiếm tỷ lệ rất thấp 1,6%.
- Về nghề nghiệp: Số người khuyết tật không có việc 
làm chiếm 19,8%. Số người khuyết tật là nông dân chiếm 
28,3%. Số người khuyết tật là công nhân chiếm 2,3%. Số 
người khuyết tật là công chức nhà nước chỉ chiếm 0,3%. 
- Về hòa nhập gia đình: Phần lớn người khuyết tật đã 
được ăn, ở chung cùng gia đình, được quan tâm chăm sóc. 
Tuy nhiên chỉ có 46,8% số người khuyết tật được tham gia 
công việc gia đình.
- Về hòa nhập xã hội: Tỷ lệ người khuyết tật tham gia 
các hoạt động để hòa nhập xã hội còn thấp: Tiếp cận thông 
tin chiếm 38,8%; được vui chơi, giải trí chiếm 21,4%; sử 
dụng các dịch vụ công cộng chiếm 29,6%; được dạy nghề/
có cơ hội làm việc chiếm 7,1%; số người KT được tham 
gia các hoạt động đoàn thể, xã hội phù hợp với lứa tuổi 
chiếm tỷ lệ thấp nhất 4,5%.
SỐ 2 (55) - Tháng 03-04/2020
Website: yhoccongdong.vn 89
VI
N
S
C K
H E
C NG
NG 
NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
TÀI LIỆU THAM KHẢO
1. Cao Minh Châu (2015), Vai trò của phục hồi chức năng lao động đối với người khuyết tật, Giáo trình Phục hồi 
chức năng lao động cho người khuyết tật, NXB Y học, tr. 18 - 27.
2. Sở Y tế Sơn La, Bệnh viện Phục hồi chức năng (2018), Kế hoạch triển khai hoạt động Chương trình Phục hồi 
chức năng dựa vào cộng đồng năm 2018, Số 69/KH-BVPHCN.
3. Tổng cục Thống kê - UNICEF - (2019), Trẻ em khuyết tật ở Việt Nam – Kết quả điều tra Quốc gia về người 
khuyết tật ở Việt Nam 2016 - 2017.
4. Quỹ Dân số Liên hợp quốc tại Việt nam – UNFPA (2011), Người khuyết tật ở Việt Nam: Một số kết quả chủ 
yếu từ Tổng điều tra dân số và nhà ở Việt Nam 2009, tr. 35 – 37. 
5. Lisbet Grut, Gubela M. (2012), Accessing community health services: challenges faced by poor people with 
disabilites in a rural community in South Africa.
6. Monika Mitra, PhD, Linda M. Long-Belli (2015), A Prenatal Health Framework For Women with Physical 
Disabilities.
7. Nancy A. Miller, PhD, Adele Kirk, PhD (2014), “The Relation Between Health Insurance and Health Care 
Disparities Among Adults With Disabilities”, American Journal of Public Health, Vol 104(3), pp. 85 -90.

File đính kèm:

  • pdfthuc_trang_cong_tac_cham_soc_suc_khoe_cho_nguoi_khuyet_tat_t.pdf